Trang

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

Gió lạnh chư sê thổi vào sài gòn..



Tâm trạng lộn xộn quá.. cứ ghi rồi lại xóa, xóa rồi lại ghi.. không biết ghi gì nữa…
..
Hình như nó đang nhớ tới người ta nữa rồi.. lúc nào mà không nhớ.. nhưng có lẽ bây giờ là đỉnh điểm của nỗi nhớ…
Mỗi khi mở điện thoại ra là hình ảnh của người ta hiện lên..
….
 Nhìn.. rồi lại nghe một bài hát tâm trạng..
Ôi………
………/
Phải như vậy đến bao giờ nữa đây..
Nó không biết rõ chính xác là ngày nào nên cứ tự hỏi…
………………
Nhưng nó luôn hiểu rõ một điều là nó vẫn đang luôn cố gắng.. cố gắng nhiều lắm…
…….
Rồi lại sợ.. sợ người ta không đợi được..
,,,,
Mà.. người ta có biết đâu mà đợi chứ..
….
…………… ngớ ngẩn quá Hưng ơi..
Ngớ ngẩn thật..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét